Một bài văn hay của học sinh 12 HN Ams về Nick Vujicic

Dù hàng ngàn lời ca ngợi Nick Vujicic đã được giới truyền thông, cộng đồng mạng viết ra những ngày qua, nhưng có lẽ ai đọc bài văn của em Lê Nguyễn Ngọc Trâm, một nữ sinh lớp 12 Trường THPT Hà Nội – Amsterdam cũng phải tấm tắc, nể phục.
Nhiều câu văn xuất thần, thể hiện tâm hồn và quan niệm sống rất đẹp của Trâm, đã được viết ra trong hoàn cảnh đặc biệt. Cô giáo của em trai Trâm ra đề tập làm văn lớp 8, Trâm vô tình đọc được, lại được truyền cảm hứng từ Nick Vujicic, nên… xin phép cô giáo của em trai cho làm bài, và tự nhận là “học trò mới” của cô!

Thêm một đề văn đặc sắc, nóng hổi

Cô giáo Đặng Nguyệt Anh, thạc sĩ Ngữ văn, Chủ nhiệm lớp 8B Trường Hà Nội – Amsterdam và phụ trách CLB bồi dưỡng năng khiếu Văn Trí Đức đã từng thu hút sự chú ý rất lớn của dư luận khi ra các đề Tập làm văn mở như: nghĩ về đồng tiền (bài văn của em Nguyễn Trung Hiếu), ba ngày làm chuột (bài văn của em Ngô Thùy Dương), thư gửi lãnh đạo Trung Quốc (bài văn của em Trương Ánh Dương, Vũ Tuyên Hoàng).

Và Nick Vujicic đến Việt Nam, cô cũng quyết định “thử sức” học trò lớp 8B của mình với đề văn độc đáo.

Đề bài cô Nguyệt Anh:
Một nhóm bạn trao đổi với nhau về Nick Vujicic như sau:
Bạn A: Nick Vujicic quả là một huyền thoại, một tấm gương sáng về nghị lực và khả năng kỳ diệu của con người.
Bạn B: Nick Vujicic không chân, không tay mà có cả danh tiếng, tiền tài và một cô vợ đẹp rất yêu anh ấy. Chàng trai này không chỉ rất giỏi mà còn thật may mắn. Rất nhiều người khuyết tật giàu nghị lực nhưng chưa người nào thành đạt và hạnh phúc được như vậy.
Bạn C: Đúng đấy ! Thượng đế sinh ra con người này để khẳng định với chúng ta rằng: không ai mất tất cả, cũng không ai được tất cả. Mất cái nọ, người ta sẽ được đền bù cái kia.
Bạn D: Liệu có người lành lặn nhưng nghèo hèn nào lại muốn đánh đổi lấy sự khuyết thiếu nhưng rất vui vẻ, đủ đầy cả vật chất và tinh thần như Nick Vujicic không nhỉ? Chắc là có đấy! Cuộc sống hiện tại của anh ấy là ước mơ của không ít người lành lặn mà bất hạnh.

Từ những ý kiến trên và bằng hiểu biết về Nịck Vujicic, hãy ghi lại những cảm nhận của bạn về nhân vật huyền thoại này .

Theo chia sẻ của cô Đặng Nguyệt Anh, đề bài này đã khơi gợi sự hứng của học trò bởi nhiều ngày qua các em cũng đã nghe tivi, báo đài nói nhiều về Nick Vujicic. Ngay sau khi xem buổi truyền hình trực tiếp Nick Vujicic tại TP.HCM tối 22/5, nhiều em đã gửi bài về cho cô bằng email.

Dù đã rất muộn nhưng thư vẫn tới tấp gửi về. Tuy đã có một số bài viết khá hay nhưng cô vẫn cảm thấy thiếu một chút “men say” gì đó, bởi dù đề bài “mở” nhưng ý tưởng của nhiều em khá trùng lặp.

Tuy nhiên, một chuyện đã đến hoàn toàn bất ngờ, cô Nguyệt Anh kể, là lúc gần 12 giờ đêm 22/5, cô nhận được email của một em học sinh “lạ hoắc”. Thư viết:

Kính gửi cô giáo Nguyệt Anh,

Thưa cô, con là Lê Nguyễn Ngọc Trâm chị gái của em Lê Thành Trung lớp 8B do cô chủ nhiệm. Tối hôm nay, sau khi đọc đề văn về Nick Vujicic cô giao cho các em, bản thân con cảm thấy mình được truyền thêm nguồn cảm hứng để viết văn, học văn cũng như tình yêu với cuộc sống. Cảm ơn cô đã cho con có cơ hội được thử sức với đề văn mới lạ, độc đáo do một giáo viên tâm huyết với nghề sáng tạo nên. Con gửi kèm thư này bài viết của con, mong cô góp ý và sửa chữa những điểm còn thiếu sót ạ.

Một “học trò mới” của cô

Lê Nguyễn Ngọc Trâm – HS lớp 12 trường HN Ams

“Văn là người, thành công của người giáo viên dạy ngữ văn là hiểu được tâm hồn, tình cảm, quan điểm của học trò qua những bài viết không theo mẫu hay khuôn khổ nào cả. Đôi khi còn có cả những chuyện bất ngờ như thế này. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi đọc bài văn của em Lê Nguyễn Ngọc Trâm, dù đây là lần đầu cô trò biết nhau, qua câu chuyện của Nick Vujicic”, cô Nguyệt Anh tâm sự.

Sau đây là bài viết của em Lê Nguyễn Ngọc Trâm:

Cách đây hơn nửa thế kỷ, trong bài hát của mình, ban nhạc The Beatles có câu: “Chúng ta đều tỏa sáng, như mặt trăng, như những vì sao và như mặt trời”. Chân giá trị mỗi người không phụ thuộc vào vẻ bề ngoài của họ, vào những điều họ có thể hay không có thể, vào cách mà thể giới nhìn nhận họ.

Điều khẳng định ý nghĩa của sự tồn tại của mỗi chúng ta chính là cách ta nhìn nhận mình, cách ta tận dụng hết tất cả những gì mình có để sống có ích, sống sao cho xứng đáng hai chữ CON NGƯỜI.

Câu chuyện của Nick Vujicic không phải là câu chuyện cổ tích thời hiện đại, bởi trong đó không hề có phép mầu được tạo nên bởi ông bụt, bà tiên. Phép mầu duy nhất là tình yêu cuộc sống cùng khát vọng vươn lên mãnh liệt của chính Nick Vujicic.

Chàng trai người Úc với gương mặt thân thiện ấy là một tấm gương về nghị lực, là nguồn cảm hứng và sức mạnh cho biết bao người trên thế giới. Cuộc sống của Nick chính là định nghĩa cho sự dũng cảm, khi anh đã vượt lên trên nghịch cảnh của bản thân và trở thành một huyền thoại sống.

Sinh ra với hội chứng rối loạn gene tetre-amelia khiến Nick không có cả chân lẫn tay. Tất cả những gì Thượng đế ban cho anh chỉ là một thân hình cùng một bàn chân với hai ngón duy nhất.

Để trở thành một diễn giả nổi tiếng khắp thế giới, tác giả của 3 cuốn sách – một người tự tin và thành đạt của hôm nay, Nick đã phải đấu tranh với sự chế giễu của mọi người, đấu tranh với sự khiếm khuyết của bản thân. Và hơn hết, anh phải đấu tranh với ham muốn bỏ cuộc, buông xuôi của chính mình.

Đạo Phật có câu: “Kẻ thù lớn nhất của con người là chính mình”, Nick đã tự đập tan những rào cản về thể chất tưởng chừng không thể vượt qua để chiến thắng số phận nghiệt ngã. Anh đã sống, đã học tập và làm hết thảy mọi việc như một người bình thường: bơi lội, đánh golf, kết bạn và tới 47 nước trên thế giới…

Hai cuốn sách “Life without limit” (Cuộc sống không giới hạn) và Unstoppable (Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng) chính là những tuyên ngôn hùng hồn của một con người tự mình tạo nên kỳ tích. Những cuốn sách ấy đã chạm tới trái tim của hàng triệu độc giả trên toàn thế giới, gieo vào lòng họ những hạt giống tâm hồn cao đẹp.

Trong buổi nói chuyện của Nick Vujicic tại Việt Nam lần này, có một điều anh luôn nhấn mạnh: TÌNH YÊU. Yêu và được yêu là một điều vô cùng may mắn. Tình yêu, đó là ánh mặt trời sưởi ấm tâm hồn, là bàn tay vô hình nâng đỡ chúng ta qua cơn giông bão.

Tình yêu là sức mạnh lớn nhất mà con người có thể có, cũng như có thể trao đi. Nick quả thực đã may mắn hơn nhiều người khuyết tật khi anh được sinh ra trong tình yêu của cha mẹ, được sống trong môi trường hạnh phúc và được tạo nhiều điều kiện thuận lợi về mặt vật chất.

Nhưng điều khiến Nick Vujicic thành công tới vậy chính là nhân cách cao đẹp của bản thân anh. Nó nằm ở việc anh đã trao yêu thương tới mọi người. Bản thân là một người tàn tật, nhưng Nick đã lập nên tổ chức phi lợi nhuận mang Life without Limbs (Cuộc sống không tay chân), anh tích cực tham gia các cuộc vận động vì người tàn tật.

Mở rộng trái tim mình và yêu thương một cách trong sáng, đó chính là chìa khóa giúp anh mở cánh cửa để đến với thành công của ngày hôm nay.

Hạnh phúc như mơ mà Nick Vujicic có: thành đạt trong sự nghiệp và viên mãn trong cuộc sống gia đình có lẽ được ươm mầm bởi hạt giống mang tên “may mắn”. Nhưng chính anh mới là người quyết định vun trồng nó trở thành cây đại thụ tỏa bóng mát xuống đời mình.

Tôi tin rằng Thượng đế rất công bằng. Người chẳng cho ai tất cả và cũng chẳng lấy đi của ai tất cả. Những gian khó mà cuộc sống đặt ra, những cảnh cửa đóng lại trước mắt không đồng nghĩa vơi việc từ bỏ.

Trái lại: “Nếu như bạn không thể có một điều kỳ diệu, hãy tự mình trở thành một điều kỳ diệu”, Nick không có tay chân nhưng trong anh là một nghị lực thép để vượt lên số phận, để là một điều kỳ diệu – một tượng đài của hôm nay, sống động, gần gũi và giàu sức lay động.

“Cuộc sống của Nick Vujicic tuy khuyết thiếu nhưng lại rất vui vẻ đủ đầy cả về vật chất lẫn tinh thần. Có thể đó là ước mơ của không ít người lành lặn nhưng bất hạnh”. Nhưng liệu có nên chăng mơ ước đổi cuộc sống của mình lấy cuộc sống của người khác?

Sẽ có người cho rằng sự hoán đổi ấy là công bằng bởi người lành lặn kia đã chấp nhận hi sinh cơ thể bình thường của mình lấy hạnh phúc. Nhưng tại sao bạn không tự hỏi mình, tại sao một người khiếm khuyết như Nick Vujicic còn tự vượt lên số phận và tìm thấy hạnh phúc, mà chúng ta, những người may mắn sinh ra với cơ thể bình thường lại hy vọng vào một điều ước viển vông tới vậy?

Tại sao chúng ta không tự thay đổi vận mệnh, thay đổi cuộc đời mình một cách tích cực hơn ? Cuộc đời mỗi chúng ta là một cuốn phim mà chính ta là người đạo diễn. Đừng hi vọng vào một sự đổi thay nhiệm màu nào nếu chính bạn không chịu thay đổi bản thân mình.

Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký, tấm gương vượt lên số phận của Việt Nam, người mà bao thế hệ học sinh đã quen thuộc đã viết: “Hãy đừng để cho một phút nào của tuổi trẻ trôi đi hoài phí. Không có gì ngày mai không đạt được nếu hôm nay ta biết học hết mình”.

Không chỉ là học tập kiến thức nơi nhà trường mà cả những tri thức thực tiễn trong đời sống, đi đôi cùng rèn luyện bản thân không ngừng sẽ cho ta sức mạnh vô song để trưởng thành và tìm thấy hạnh phúc cũng như sự thành công. Sẽ chẳng có con đường trải hoa hồng nào đưa ta đến đích.

Những chiếc gai nhọn cuộc đời sẽ khiến bàn chân ta rớm máu. Sẽ không ít lần những khó khăn gian khổ không khỏi khiến ta muốn buông xuôi, gục ngã. Nhưng hãy cứ sống hết mình, bởi: “Hạnh phúc là hành trình thay vì là đích đến”.

Chính những điều hôm nay tôi học trên đường đời, chính những mật ngọt hay đắng cay mà tôi nếm hôm nay, một mai kia sẽ là tạo nên đôi cánh giúp tôi bay xa trên bầu trời cao rộng.

One thought on “Một bài văn hay của học sinh 12 HN Ams về Nick Vujicic

Bình luận nha :)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s